Theo đuổi lính đặc biệt
Phan_4
Tăng Tĩnh Ngữ thấy anh không nói lời nào, trong bụng vui mừng, lại khôi phục trạng thái tự tin quá đáng, “Im lặng có nghĩa là đồng ý, em biết rõ anh rất tán thành ý nghĩ của em.”
Thiệu Tuấn: “……………….”
Về vấn đề bạn gái như vậy không giải quyết được gì, cho đến cuối cùng cũng không có kết luận gì.
Một giờ trưa, chính là lúc mặt trời lên cao nhất, nóng nhất, trên đất bốc hơi nóng, hận không thể đem người nướng chín. Hai người ở góc khuất đứng gần mười phút, Thiệu Tuấn nửa ngày không nói một câu, Tăng Tĩnh Ngữ ở một bên ngáp liên tục.
“Thiệu Tuấn, chúng ta đi dạo thành phố Y một chút đi, em thật tò mò.”
Thiệu Tuấn không phản bác cô, vì vậy người nọ được voi đòi tiên, bắt được tay Thiệu Tuấn như không có chuyện gì xảy ra lôi kéo người ta đi dạo quanh thành phố Y.
Tay Thiệu Tuấn thật lạnh, giống như nắm khối băng, thoải mái khiến Tăng Tĩnh Ngữ không tự chủ nắm chặt hơn. Lòng bàn tay hai người kề nhau, tay Thiệu Tuấn rất lớn và có rất nhiều vết chai, biểu thị cho sự siêng năng luyện tập cũng như anh thường xuyên phải làm việc nặng, trong lòng Tăng Tĩnh Ngữ đột nhiên ngứa ngáy, nhưng trên mặt lại làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, thật sự rất khó chịu.
Trường đại học Y rất lớn, cổng cao lớn tạo thành vòm, trên cổng vòm là tên trường học. Trường học là kiểu cởi mở, cũng không có cửa, ra vào tùy ý. Cảnh đầu tiên sau khi vào cửa là đài phun nước thật to, nước phun ra dày đặc như tơ, tiêu tiêu sái sái phun ra, giống như một đóa hoa bọt nước. Hai bên đài phun nước là khu phòng học, phía sau là bậc thang bằng đá cẩm thạch, nấc thang cuối nối liền với thư viện cao 10 tầng.
Lúc nghỉ trưa, trong sân trường không có người đi lại, hai người đứng sóng vai dưới bóng của cổng vòm, tay Tăng Tĩnh Ngữ mềm mại thấm một tầng mồ hôi lạnh, tuy nhiên dù thế nào cũng không buông tay Thiệu Tuấn ra, Thiệu Tuấn khẽ dùng sức cố gắng tránh thoát, nhưng người nọ càng bắt chặt, cuối cùng dứt khoát buông tha.
“Chúng ta đi thư viện đi, ở đây nắng quá, em không chịu nổi.”
“Tại sao không chịu nói sớm.” Thiệu Tuấn có chút giận.
“Nói sớm có lợi ích gì không?” Tăng Tĩnh Ngữ cố ý giả ngu, nghiêng đầu hỏi.
Trên mặt Thiệu Tuấn thoáng qua một tia áy náy, trong nháy mắt giọng nói trở nên nhu hòa rất nhiều, “Đi thư viện phải có thẻ sinh viên, chúng ta đi khu phòng học đi.” Rồi sau đó cũng không đợi Tăng Tĩnh Ngữ trả lời liền lôi kéo cô đi tới khu phòng học.
Thiệu Tuấn đi ở phía trước, Tăng Tĩnh Ngữ sau lưng không nhịn được cười trôm, một lần nữa khẳng định ý nghĩ của mình, Thiệu Tuấn đối với cô tuyệt đối có ý tứ, coi như hiện tại không có gì hay là anh còn chưa có phát hiện anh đối với mình có ý tứ.
Khu phòng học cao 8 tầng, tương đối giống đại học y X, cả tòa lầu đang an tĩnh chỉ nghe tiếng chân giày cao gót Tăng Tĩnh Ngữ phát ra “Đăng đăng”.
Trong đại sảnh, trừ một tấm gương thì không có gì cả, vốn nghĩ tìm một chỗ ngồi nghỉ một lúc, nhưng sao cả tầng lầu lại không có một phòng học nào mở cửa, Tăng Tĩnh Ngữ không cam lòng lại lôi kéo Thiệu Tuấn lên lầu hai.
Lầu hai cùng lầu một không sai biệt lắm, ba mặt đều là phòng học, chỉ là ở đại sảnh lầu một không có bày một hàng thật dài ghế ngồi làm bằng gỗ như ở lầu hai này. Tăng Tĩnh Ngữ hưng phấn giống như trong sa mạc thấy được ốc đảo, lập tức buông tay ra Thiệu Tuấn, đặt mông ngồi xuống rồi tháo giày cao gót ra.
Đã rất lâu cô không có mang giày cao gót rồi, mới đi một chút như vậy đã bắt đầu đau chân, lòng bàn chân còn có chút ê ẩm, cả thân thể cong xuống, tay nhỏ bé xoa xoa mắt cá chân.
Thiệu Tuấn đem một loạt động tác Tăng Tĩnh Ngữ thu hết vào mắt, trong lòng hơi quan tâm hỏi: “Rất đau sao?”
Tăng Tĩnh Ngữ nghe vậy ngẩng đầu cười một tiếng, lôi kéo Thiệu Tuấn ngồi xuống ở bên người, rồi sau đó nâng lên chân phải. Chỉ chỉ vết phồng, nói: “Nhớ bồi thường cho em.”
Thiệu Tuấn theo ngón tay của cô nhìn sang, sắc mặt sắc đột nhiên có chút khó chịu, hồi lâu mới đè xuống khó chịu trong lòng, vẻ mặt lạnh nhạt nói: “Bồi thường thế nào?”
Tăng Tĩnh Ngữ khẽ nhích lại gần Thiệu Tuấn, nghiêng đầu dựa vào vai anh, nhẹ nhàng nói: “Để cho em dựa vào một lát, em mệt rồi.”
Tăng Tĩnh Ngữ rất nhanh ngủ thiếp đi, nhẹ thở ra một hơi, Thiệu Tuấn như lâm đại địch, cả thân thể cứng ngắc, giống như bức tượng điêu khắc, một cử động nhỏ cũng không dám.
Hơi gió mát nhẹ nhàng thổi qua, tóc ngắn mềm mại của Tăng Tĩnh Ngữ tung bay theo gió, Thiệu Tuấn chỉ cảm thấy trên mặt ngứa một chút, nhưng nửa ngày cũng không có vươn tay ra gãi, chỉ hơi hơi quay đầu, ánh mắt nhìn Tăng Tĩnh Ngữ điềm tĩnh ngủ, khóe miệng đột nhiên kéo ra tạo thành một độ cong hoàn hảo, ánh sáng trong mắt lung linh.
Chương 8
Sau khi đưa Tĩnh Ngữ đến trạm xe, Thiệu Tuấn quay trở về thành phố Y.
Mặt trời chiều ngả về tây, những áng mây do nắng chiều chiếu vào nhuốm lên đỏ như những núi lửa nổi giận phun trào dung nham, ánh mặt trời xuyên qua các khe hở giữa các lá cây và giữa các tầng lá với nhau, làm cho trên mặt đất loang lổ ánh sáng.
Dưới tàng cây, mẹ Thiệu đang bắt đầu dọn quán đóng cửa, Thiệu Tuấn bước lên đón lấy thùng trái cây trong tay mẹ Thiệu, “Mẹ, người ngồi bên cạnh là được rồi, để con dẹp cho.”
“Aizz…….” Mẹ Thiệu than nhẹ một tiếng, đem thùng trái cây đưa cho Thiệu Tuấn, sau đó ngồi xuống ghế nhựa bên cạnh, vừa nhìn con trai làm việc, vừa suy nghĩ phải cùng Thiệu Tuấn nói một chút về chuyện của Tăng Tĩnh Ngữ.
“A Tuấn này, có phải Tăng Tĩnh Ngữ để ý con hay không?” Mẹ Thiệu thử hỏi dò xét.
Đang bê thùng trái cây, Thiệu Tuấn sững sờ, hồi lâu mới chậm rãi cất xong cái thùng, xoay đầu lại nhìn về phía mẹ Thiệu, giọng nói có vẻ hơi cứng ngắc: “Mẹ, tại sao đột nhiên mẹ lại nói cái này.”
“Không có gì.” Mẹ Thiệu lắc đầu, rồi sau đó lại lầm bầm lầu bầu nói: “Cô gái kia người không tệ, chỉ là gia cảnh quá tốt.”
“Mẹ, mẹ nói cái gì vậy? Chúng con không thể nào.” Đột nhiên Thiệu Tuấn có chút phiền não.
“Ha ha” mẹ Thiệu tự giễu cười một tiếng, rồi sau đó lại ngẩng đầu nhìn về phía con trai, trầm giọng nói: “A Tuấn, con có hận mẹ không, nếu ban đầu không phải là mẹ, có lẽ……………”
“Mẹ,mẹ nói cái gì đấy.” Lần này Thiệu Tuấn hoàn toàn nổi giận, chợt đề cao giọng nói một chút, “Cho tới bây giờ con cũng không có hối hận, mẹ là mẹ con, con vĩnh viễn đều chỉ có một mình mẹ là mẹ. Con biết rõ mẹ nói gì, con cùng Tăng Tĩnh Ngữ không thể nào, trong lòng con đã có tính toán.”
Mẹ Thiệu vui mừng cười một tiếng, nhưng khóe mắt cũng không tự giác chảy ra vài giọt nước mắt nóng bỏng, giọng mũi nhàn nhạt mang theo một chút rung động: “Con trai, con nghĩ cái gì mẹ cũng biết, nhưng……. Làm người có thận phận thì tốt hơn, mẹ không cầu con giàu có, chỉ hy vọng con bình an, cường cường tráng tráng là tốt rồi, Tĩnh Ngữ……. Tĩnh Ngữ, hay là thôi đi. Cô gái kia vẫn còn nhỏ, suy nghĩ chưa thấu đáo, con xem lần đầu tiên cô ấy tới nhà chúng ta đó………..”
“Mẹ, con nói rồi, con không thích cô ấy.” Thiệu Tuấn khom lưng xuống, đem thùng trái cuối cùng để lên xe, làm động tác hít sâu mấy lần để bình phục tâm tình, mới chậm rãi xoay người nhìn về phía mẹ nói: “Đồ đã dọn xong, mẹ, chúng ta về nhà thôi.”
Thiệu Tuấn đem xe quay đầu, đạp chân lên bàn đạp, mẹ Thiệu lấy tấm gổ dựa trên tường đặt vào phía sau yên xe, sau đó ngồi lên tấm gỗ, đôi tay ôm hông Thiệu Tuấn thật chặt, nhẹ nói: “Đi thôi.”
Hơi gió mát quất vào mặt, mắt Thiệu Tuấn nhìn thẳng phía trước mặt đường, hai chân có lực tiết tấu đều đều đạp xe, chiếc xe quá tải ở trên đường tốc độ nhanh như rùa đi về phía trước, trên con đường cái rộng lớn ồn áo, xe như nước chảy, quên đi quá khứ, cánh tay mẹ Thiệu ôm con trai buông lỏng một chút, suy nghĩ quay ngược trở lại ban đầu lúc lần đầu tiên thấy Tăng Tĩnh Ngữ, nếu lúc đầu không có đem cô mang về nhà, có phải cũng sẽ không xuất hiện loại cục diện hôm nay hay không…………….
Cô còn nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy Tăng Tĩnh Ngữ là buổi tối lễ quốc khánh hai năm trước.
Ngày đó bà và Thiệu Tuấn hai người dọn dẹp xong gian hàng cởi xe về nhà lúc đi ngang qua cửa quán rượu 1984. Chỉ thấy Thiệu Tuấn trong lúc bất chợt dừng xe lại, ánh mắt nhìn chằm chằm cô gái ăn mặc rất mode đang đứng đập đầu vào vách tường ngay cửa tiệm rượu.
Bà vốn muốn gọi Thiệu Tuấn đi nhanh một chút, từ trước đến giờ bà rất nhát gan, rất sợ con trai chọc ra cái gì đó đáng sợ. Nhưng lời nói còn không kịp nói ra khỏi miệng, Thiệu Tuấn đã xuống xe trực tiếp đi tới cô gái đang ở cửa quán rượu .
Thành phố luôn luôn có ánh đèn nhấp nháy, do hiệu ứng của ánh đèn làm cho người ta cảm thấy ban đêm dường như không tối tăm mà sáng như ban ngày, Thiệu Tuấn dừng lại trước mặt cô gái kia, giống như kêu cô ấy mấy tiếng, rồi sau đó xa xa bà thấy cô gái đang đập đầu vô tường đột nhiên ôm cổ của Thiệu Tuấn, ngay sau đó đầu vùi vào hõm vai Thiệu Tuấn, cả người dựa vào trên người anh, hai người xem ra rất mập mờ. Bà chỉ cảm thấy trong trong lòng phút chốc vang lên như đáng trống trận, không phải là bạn gái Thiệu Tuấn chứ? Một cô gái đi vào nơi như vậy, sợ rằng đó không phải là một cô gái tốt, nếu như thực sự là bạn gái anh, như vậy sao có thể được chứ.
Ngay khi bà còn chưa bình tĩnh lại được thì Thiệu Tuấn đã đem người ôm đến trước mắt bà.
“Mẹ, người đem cô ấy đưa về nhà trước, con lập tức trở lại.” Con trai nói xong cũng đi, để lại bà với Tăng Tĩnh Ngữ đang say mèm mắt lớn trừng mắt nhỏ đứng tại chỗ.
Bà còn nhớ rõ ngày đó Tăng Tĩnh Ngữ mặc một cái váy cổ chữ V, màu đỏ chót, eo nhỏ mểm mại như nước, váy chỉ dài tời nửa đùi, mang một đôi giày cao gót 5cm, cả người xem ra diễm lệ mà xinh đẹp, giống như một cô gái phong trần, bà không nhịn được, chân mày càng nhíu càng chặt.
Trong quá trình về nhà Tăng Tĩnh Ngữ cực kỳ không an phận, cả thân thể giãy dụa lung tung không ngừng. Thật vất vả đến nhà, bà nhanh chóng đem người an trí trên giường của mình, chỉ nghe trong miệng Tăng Tĩnh Ngữ không ngừng nói qua nóng nóng quá, lại còn tự kéo váy lên, quả thật là làm bậy, bà thật sự không nhìn nổi rồi, cuối cùng đổi khăn ướt cho Tăng Tĩnh Ngữ chườm lên trán cô liền đóng cửa đi ra ngoài.
Trong phòng khách nhỏ hẹp, bà lo lắng ngồi chờ trên ghế sa lon, trong lòng nghĩ biết vậy chẳng làm, bà nên lôi kéo Thiệu Tuấn không để cho anh đi, người như bọn anh sao có thể vào nơi đó được chứ, những người thường lui tới nơi đó sao anh có thể đắc tội được chứ?
Trong phòng an tĩnh đến sợ hãi, bà muốn đi ra ngoài tìm Thiệu Tuấn, nhưng trong nhà còn có Tăng Tĩnh Ngữ, một người xa lạ còn đang ngủ trong phòng bà, cô gái kia tay chân thật tốt, thoạt nhìn không giống con gái nhà lành, nếu người nọ là một ăn trộm thì làm thế nào? Hơn nữa, con trai bà từ trước đến giờ chững chạc, cũng sẽ không quá xúc động.
Nghĩ như vậy, bà lại thoáng an ủi một chút. Sau một giờ, Thiệu Tuấn rốt cuộc trở lại, tâm tình bà đang trôi lơ lửng khi nhìn thấy anh về rốt cuộc cũng an tĩnh một chút. Nhưng mà trên mặt vẫn còn có chút lo âu, “Cô gái kia là ai? Đừng có xen vào chuyện của người khác mà ảnh hưởng không tốt tới bản thân.” Trong cuộc sống ở xã hội Kim Tự Tháp bà là người ở tầng thấp nhất, trải qua cuộc sống khó khăn, tự nhiên mọi chuyện sẽ suy nghĩ thực tế một chút.
“Mẹ, đừng lo lắng, không có chuyện gì. Cô ấy là học sinh mới của trường chúng con, thiên kim nhà quân trưởng. Sẽ không gây ra chuyện gì đâu.” Gương mặt tuấn tú của Thiệu Tuấn hiện lên một tia mỏi mệt, nói xong cũng trực tiếp đi vào trong phòng mình.
Cho tới giờ khắc này bà mới hoàn toàn đè xuống tâm tình của mình, nghĩ thầm, chỉ cần không phải là nữ nhân không đứng đắn là tốt. Ngay sau đó bà cũng đi theo sau lưng Thiệu Tuấn vào phòng ngủ.
Phòng ngủ rất nhỏ, chỉ có giường đơn làm bằng gỗ cùng một tủ đựng quần áo. Tăng Tĩnh Ngữ nằm ở trên giường không an phận, y phục đã sớm bị cô kéo xốc xếch không chịu nổi, đai an toàn rớt xuống, lộ ra tảng lớn da thịt trắng như tuyết, vạt váy gần như sắp vén đến ngang hông, lộ ra chân thon dài trắng nõn ngọc ngà, vốn là trên trán có chườm khăn lông, nhưng đã rơi trên mặt đất từ lúc nào rồi.
Nhìn tới cảnh tượng mê người như thế, bà không nhịn được, khóe mắt giựt giựt, bà đã làm nên tội tình gì…. cô gái tốt như thế, tại sao…..Bà cũng không biết phải hình dung như thế nào cho tốt được nữa.
Mắt thấy Tăng Tĩnh Ngữ nổi điên, ngay cả áo lót cũng chuẩn bị kéo xuống, bà đang muốn tiến lên ngăn Tăng Tĩnh Ngữ lại, vậy mà Thiệu Tuấn đã tiến lên trước bà một bước, ngay tiếp trực tiếp ôm lấy Tăng Tĩnh Ngữ và chăn đi tới phòng tắm….
Không gian bên trong nhỏ hẹp, không có bồn tắm sang trọng, không có nước nóng ấm áp, chỉ có một vòi hoa sen đang phun nước lạnh.
Thiệu Tuấn gắt gao ôm lấy Tăng Tĩnh Ngữ đang quấn chặt chăn, hệ thống cung cấp nước uống lạnh lẽo ào ào từ đỉnh đầu phun xuống, bà một bên nhìn con trai, gương mặt lo lắng, tuy nhiên không nghĩ ra biện pháp giải quyết nào tốt hơn. Chỉ có thể ở một bên yên lặng coi chừng….
Tăng Tĩnh Ngữ vẫn lăn qua lăn lại đến hơn một giờ sáng, sau đó bà giúp Tăng Tĩnh Ngữ thay quần áo.
Một đêm kia, bà và Tăng Tĩnh Ngữ ngủ chung ở trên giường, ầm ĩ xong rồi Tăng Tĩnh Ngữ cả đêm ngủ tốt, mà bà, cả đêm lại không thể chợp mắt.
Ngày thứ hai ăn lúc điểm tâm Tăng Trường Quân (cha của Tĩnh Ngữ) đích thân đến nhà bà đón Tăng Tĩnh Ngữ về.
Tăng Trường Quân là một người rất có khí thế, ngoại hình khuôn mặt Tăng Tĩnh Ngữ rất giống ông, lông mày đen như mực, con mắt to mà có hồn, mặt chữ quốc (là chữ này nè 国), gương mặt có chút mập mạp, mặc dù ngày đó không có mặc quân trang, nhưng giở tay nhấc chân mơ hồ đều thấy lộ ra khí thái quân nhân đặc hữu, chỉ là, cũng may giọng nói thân thiện, mới khiến tâm tình bà vốn đang khẩn trương thoáng hòa hoãn đi một ít.
Tăng Trường Quân nói: “Cám ơn mọi người đã cứu Tĩnh Ngữ, để mọi người thêm phiền toái rồi.”
Bà mất tự nhiên kéo kéo vạt áo nói “Không có gì.”
Sắc mặt Tăng Trường Quân trầm xuống, cả khuôn mặt xem ra nguội lạnh làm cho người ta cảm thấy rùng mình, nhìn về phía Tăng Tĩnh Ngữ đang đứng ở bên cạnh nói: “Con gái của tôi như thế nào trong lòng tôi biết rõ.” Bà nghĩ, nếu không có người đang ở bên cạnh rất có thể Tăng Trường Quân sẽ trình diễn một màn võ thuật với Tĩnh Ngữ rồi.
Chỉ là Tăng Tĩnh Ngữ cũng vậy, tuổi còn nhỏ lại đi quầy rượu lêu lổng, hơn nữa còn bị người ta bỏ thuốc. Suy nghĩ một chút cũng cảm thấy sợ, nếu cái này thật sự đã xảy ra chuyện gì, như vậy phải làm thế nào đây.
Tăng Tĩnh Ngữ vẻ mặt áy náy, cười cười, tay chân cô có chút luống cuống, nói “Không có việc gì không có việc gì.”
Sau đó, Tăng Trường Quân gọi Thiệu Tuấn đi vào trong, không biết hai người nói cái gì, viết cái gì, không lâu sau liền đi, sau đó bà cũng không có nghe tin tức về Tĩnh Ngữ, cho tới hôm nay Tĩnh Ngữ cùng Thiệu Tuấn xuất hiện trước mắt bà.
Lần nữa hồi tưởng lại, bà đột nhiên cảm thấy ban đầu Tăng Trường Quân cùng Tăng Tĩnh Ngữ hai người đứng trong phòng dơ dáy bẩn thỉu nhỏ hẹp ở nhà bà, rất không thích hợp, vái váy trên người Thiệu Tuấnn cũng tiền cho bà sinh hoạt một tháng, thử hỏi cuộc sống như vậy, nhà bà sao có thể lo nổi.
Xã hội chính là một Kim Tự Tháp thu nhỏ, người như Tăng Tĩnh Ngữ là cầm chìa khóa vàng lớn lên, từ lúc vừa ra đời liền quyết định cô ở trên đỉnh tháp, mà bà là ở tầng dưới chót, không có công việc, không có tài, không có quyền, không có tiền. Ở nơi Tấc Đất Tấc Vàng này, nhà bà tích cóp để tăng lên, ngay cả nhà vệ sinh cũng không mua nổi.
Cho dù bà suy nghĩ nhiều cũng được, nếu sự thật là như bà nghĩ, bà là thật lòng không hy vọng Thiệu Tuấn cùng Tăng Tĩnh Ngữ ở chung một chỗ.
Chương 9
Đối với sự kiện tỏ tình mạnh mẽ của Tăng Tĩnh Ngữ, bạn tốt Trầm Ngôn và Trịnh Hòa Ninh cuối cùng đưa ra lời nhận xét.
Trầm Ngôn: “Tĩnh Ngữ, có ai tỏ tình như cậu sao? Tớ thấy cậu chẳng khác nào cường hào ác bá thời cổ đại bức hôn con gái nhà người ta.”
Trịnh Hòa Ninh: “Tớ vẫn cảm thấy cậu rất bạo, chỉ là không ngờ cậu lại bạo gan đến như vậy, chuyện bức hôn thì tớ không nói, chủ yếu là dùng mọi thủ đoạn, nhưng lại không bắt được người ta, hai chữ “khinh bỉ” không đủ để hình dung nỗi thất vọng tớ dành cho cậu.”
Đối với mấy lời nhận xét kia, Tăng Tĩnh Ngữ khinh thường, chỉ nói một chữ: “Dừng ~~~”
Thật đúng là cách mạng chưa thành công, đồng chí cần tiếp tục cố gắng nhiều hơn nữa.
Thật đúng là băng dày ba thước, Thiệu Tuấn như núi băng ngàn năm vậy, sao có thể không để ý, mọi người đều nghĩ tình trạng bây giờ đã rất tốt rồi.
Thật đúng là có nhẫn lại mới có thành công, cô lạc quan nghĩ rằng, nhất định sẽ có ngày Thiệu Tuấn ôm cô vào trong ngực rộng lớn của anh ấy.
Thứ tư, thời tiết: quang đãng.
Hai giờ rưỡi chiều, trên sân trường X đầy bóng người, mặt trời nóng bỏng như muốn nấu chảy lò sắt, làm mọi người như muốn bốc hơi.
Tội cho những sinh viên năm nhất phải học trong thời tiết nóng bức như thế này, cả lớp năm mươi mấy người đều nhịp nhàng chạy 50m rất nghiêm túc, đội ngũ chỉnh tề đứng thẳng trước dãy ghế màu đỏ.
Chính trị viên hô to rõ khẩu hiệu: “Nghỉ, nghiêm, tất cả các bạn chạy 20 vòng.”
“Huýt.” Tiếng còi vừa vang lên, xẹt qua chân trời, tất cả bạn học trong lớp giống như mũi tên lao khỏi cung tên, vội vã chạy đi.
Vừa bắt đầu tất cả mọi người duy trì bước đi thống nhất, tiết tấu đều đều, mười vòng sau đội ngũ bắt đầu từ từ tán loạn, trở thành một hình tam giác, sau 15 vòng, đội ngũ biến thành hình thoi, chạy nhanh thì vượt lên đầu, chạy chậm bị bỏ lại cuối cùng.
Trịnh Hòa Ninh đang chạy ở phía trước, dẫn đầu một đoạn, Tăng Tĩnh Ngữ chạy ở chính giữa, mà Trầm Ngôn, thì đang ở vị trí cuối cùng.
Chỉ còn một vòng cuối cùng, chính trị viên đứng phía xa xa huýt còi, trong lúc bất chợt Tăng Tĩnh Ngữ giống như bị chó dại đuổi theo liều mạng xông về phía trước. Những ngày qua, nếu cô không có việc gì sẽ lôi Trịnh Hòa Ninh và Trầm Ngôn theo cô chạy bộ. Mỗi lần đều là cô và Trịnh Hòa Ninh ở trong sân điền kinh chạy thở hổn hển, Trầm Ngôn vừa cố gắng động viên vừa tiện thể làm công tác phục vụ hậu cần. Mặc dù không thể nói rõ hiệu quả như thế nào, nhưng ít ra, thể lực cô đã khá hơn nhiều so với trước kia.
Trịnh Hòa Ninh nói: “Chạy cự ly dài cần có kỹ xảo, lúc bắt đầu không cần dùng hết sức, chỉ cần giữ vững tốc độ bình thường, đừng để bị bỏ lại phía sau là được, lúc nào gần về đến đích, mới dùng hết sức chạy thật nhanh, liếu chết xông về phía trước.”
Liều mạng cho đến hơi sức cuối cùng, Tăng Tĩnh Ngữ được như ước nguyện, đã chạy về thứ nhất. Dĩ nhiên, với điều kiện là không có ai cùng cô tranh hạng nhất, lúc cô liều mạng chạy nước rút, mọi người vẫn giữ vững tốc độ như cũ. Các cô học chuyên ngành y, nên rất ít người muốn tranh tài cao thấp kỹ năng quân sự, đương nhiên là, trừ những người bị động kinh như Tăng Tĩnh Ngữ.
Sau khi giải tán, bên cạnh sân điền kinh có mấy cây đại thụ, Tăng Tĩnh Ngữ dựa lưng vào cây, Trịnh Hòa Ninh lấy cánh tay khoác lên vai Tăng Tĩnh Ngữ, Trầm Ngôn nhàn nhã ngồi trên cỏ bên dưới tán cây.
Trịnh Hòa Ninh chọc chọc cánh tay Tăng Tĩnh Ngữ, trong giọng nói mang theo một chút đùa giỡn: “Hôm nay dì cả nhà cậu không tới à?” Cô nhớ rõ người nào đó ghét nhất chính là tiết thể dục, mỗi lần để xin nghỉ đều có thể dùng bất cứ lý do kinh khủng gì, mà lý do chủ yếu nhất chính là, dì cả nhà cô tới.
Hôm nay Tăng Tĩnh Ngữ chạy về nhất, nên tâm trạng rất tốt, bả vai run lên đem tay Trịnh Hòa Ninh đang khoác trên vai cô đẩy ra, từ từ xoay người, không thèm chấp với cô.
Trầm Ngôn ở bên cạnh mím môi cười trộm, hồi lâu vẻ mặt mới nghiêm túc nói: “Tĩnh Ngữ, cậu thích huấn luyện viên Thiệu cũng vì lòng tự ái cao ngất trời của cậu, vì từ xưa tới nay chưa có ai cự tuyệt cậu như thầy ấy, cho nên cậu trở nên hiếu chiến, muốn chinh phục người ta.”
Con mắt Tăng Tĩnh Ngữ tối sầm lại, đáy mắt thoáng qua một tia hốt hoảng nho nhỏ không thể thấy, thật ra thì vì chinh phục là có, nhân duyên của cô xưa nay rất tốt, cho đến khi gặp phải Thiệu Tuấn, người kia quả thật chính là khắc tinh trong cuộc đời cô, dùng mọi cách từ chối cô, hơn nữa hiện tại lại tỏ ra không quen biết cô.
Có điều, cô cảm thấy khoái cảm chinh phục dù mãnh liệt thế nào cũng không thể vượt qua nỗi tức giận của cô khi thấy Thiệu Tuấn đi xem mắt người khác, còn có, lúc Thiệu Tuấn cự tuyệt cô, đáy lòng cô không khỏi chua xót.
Cô không biết đây có phải là tình yêu hay không, nhưng, cô hiểu rõ một điều, cô có cảm giác với Thiệu Tuấn, đó là một loại chiếm hữu cực kỳ mãnh liệt, chỉ cần thấy ‘giống cái’ đến gần Thiệu Tuấn cô sẽ có cảm giác vô cùng khó chịu, chỉ cần trong đôi mắt Thiệu Tuấn có hình ảnh cô gái khác, thí dụ như Lý Hiểu ngày đó, cô sẽ tức đến cả người xù lông, hận không thể đem Tam Muội Chân Hỏa tới thiêu đốt Thiệu Tuấn tan thành mây khói.
Từ trước đến nay cô là một cô gái thẳng thắn, một khi đã hiểu rõ tình cảm của mình, tuyệt đối sẽ không tiếc rẻ vài giọt nước miếng này, sẽ dùng mọi cách để giữ lấy.
Cô nghĩ, cô vì Thiệu Tuấn buồn bực như vậy, rối rắm như vậy, nên tuyệt đối không thể để cho anh dễ chịu hơn mình. Hơn nữa nói không chừng Thiệu Tuấn cũng thích cô, chỉ là da mặt quá mỏng không dám nói ra, nếu như bỏ lỡ thời cơ, đợi đến tương lai một ngày nào đó, hai người gặp lại trong lúc không chú ý nhắc lại, cô cố ý cười giỡn nói “Năm đó anh có biết là em đã từng rất thích anh không?”
Sau đó anh sẽ nhàn nhạt nói trả lời một câu, “Thật sao?” Hoặc giả sử, anh sẽ mang theo khuôn mặt tiếc nuối vô hạn, cảm khái nói một câu: “Thật ra thì lúc ấy anh cũng thích em.”
Cô đặc biệt sợ điều đó, cô không cách nào tưởng tượng nếu quả như thật tới lúc đó, cô sẽ hối hận như thế nào, cho dù khả năng chỉ có 0,01%, thì cô cũng không thể để cho nó có cơ hội trở thành sự thật.
Cô là một cô gái yếu đuối, bởi vì cô không chịu nổi dù chỉ là một tia hối hận, nhưng đồng thời cô cũng là một người chiến sĩ dũng cảm, dám khiêu chiến với tất cả mọi khó khăn, dám đối mặt với mưa bão, cho dù thua thì thế nào, cho dù là ngã vỡ đầu chảy máu, cô vẫn có dũng khí như trước.
Điều cô sợ nhất không phải là những việc đã làm trong quá khứ, mà là lúc già nua nhớ lại đột nhiên cảm thấy hối hận, cả cuộc đời dài như thế nhưng cô vẫn chưa làm được chuyện gì ra hồn.
Tăng Tĩnh Ngữ im lặng khiến không khí đột nhiên trở nên có chút xấu hổ, Trầm Ngôn cùng Trịnh Hòa Ninh liếc nhau một cái, sau đó nhanh chóng tránh ra, cùng nhìn về phía Tăng Tĩnh Ngữ, im lặng thừa nhận sự thật, trong đáy lòng họ đã khẳng định suy nghĩ của mình, Tăng Tĩnh Ngữ chỉ vì hiếu thắng. Sau đó Trịnh Hòa Ninh cực kỳ độc ác muốn đả kích cô nhưng còn chưa bắt đầu, Tăng Tĩnh Ngữ đã giành mở miệng trước.
“Trầm Ngôn, lúc mới bắt đầu biết Mục Tử Dương là vị hôn phu của cậu, cậu đã yêu anh ta ngay lúc ấy sao?” Tăng Tĩnh Ngữ đột nhiên cúi đầu nhìn Trầm Ngôn đang ngồi ở trên thảm cỏ.
“Chuyện này….?” Trầm Ngôn không hiểu quay đầu nhìn lại, “Tại sao đột nhiên lại hỏi chuyện này, cậu cũng biết, không phải tớ là đứa vừa gặp đã yêu, không thể nào, không có khả năng chưa tiếp xúc lại có thể yêu anh ấy.”
“Ha ha.” Tăng Tĩnh Ngữ đột nhiên bật cười, “Nhưng bây giờ câu yêu anh ta rồi.”
Trầm Ngôn im lặng không lên tiếng, nhẹ nhàng gật đầu tỏ vẻ thừa nhận, cô yêu Mục Tử Dương đơn phương đã thừa nhận với phòng ký túc xá bọn cô, không có gì phải giấu giếm.
Tăng Tĩnh Ngữ cười nhạt, hai tay buông xuống, bất đắc dĩ nói: “Chuyện này không phải là không liên qua, chuyện của tớ và cậu đều chung một nguyên tắc. Có lẽ Thiệu Tuấn giống như cậu lúc đầu, vừa bắt đầu cũng không thích tớ, nhưng chuyện tương lai không có ai biết trước được, có lẽ một ngày nào đó, anh ấy sẽ giống như cậu, cậu yêu Mục Tử Dương, anh ấy sẽ yêu tớ. Từ trước đến giờ chỉ cần tớ cảm thấy có 1% cơ hội, tớ sẽ cố gắng hết sức, chỉ cần anh ấy chưa phán án tử hình cho tớ, tớ vẫn còn có cơ hội. Hơn nữa, tớ đuổi theo anh ấy là yêu thích tự nhiên, về phần thích bao nhiêu, sẽ thích bao lâu, chúng tớ cũng chưa bắt đầu, tớ không thể nói chính xác cho cậu biết được. Người ta kết hôn rồi cũng có thể ly hôn, huống chi tớ đây lại là cô gái trẻ trung xinh đẹp, dù sao, mặc kệ nói thế nào, khi tớ còn thích anh ấy, tuyệt đối tớ sẽ không dễ dàng buông tha, trừ phi tớ không còn thích anh ấy nữa.”
Tăng Tĩnh Ngữ hiếm khi nghiêm túc đến vậy, hơn nữa lại có lý lẽ thuyết phục, khiến cho Trầm Ngôn từ trước đến giờ vốn đầu óc nhanh nhạy cũng phải ngây ra một lúc, sau đó không ngừng thở dài liên tục nói, “Cậu nói cũng đúng.”
Trịnh Hòa Ninh bên kia cũng thế, bất thình lình tiến lại một tay ôm cổ của cô, một tay hướng cô dựng thẳng ngón cái: “Chậc chậc, không tệ không tệ, đủ chí khí, đủ tình nghĩa.”
Được tâng bốc khen ngợi, Tăng Tĩnh Ngữ lập tức đắc chí, ngẩng đầu ưỡn ngực nâng cằm cao lên, một bộ dáng thỏa mãn đáng đánh đòn, “Tất nhiên.”
Trầm Ngôn nhìn về phía Trịnh Hòa Ninh, hai người trao đổi ánh mắt ý
––– Cậu khen con bé này làm gì, để nó ngẩng mặt hất lên như thế.
––– Còn cậu cũng hướng nó giơ ngón cái lên đó thôi, lại còn trách tớ sao?
––– Không sao, dù sao còn có Thiệu Tuấn tới thu thập con bé này.
––– Ừ, Thiệu Tuấn là sứ giả đặc biệt ông trời phái xuống để trừng trị cậu ấy.
***
Hai năm không nghỉ phép, im lặng phát lòng từ bi, phê cho Thiệu Tuấn nghỉ tổng cộng hai mươi ngày.
Thiệu Tuấn trở về ngày thứ hai liền bị mẹ Thiệu ép đi xem mắt, tới hôm nay mới thôi, đã ngây người trong nhà mười hai ngày rồi. Những ngày qua trừ lần đó Thiệu Tuấn đi xem mắt ở ngoài, còn lại tất cả thời gian đều là ở cửa hàng với mẹ Thiệu, mẹ Thiệu vẫn chưa từ bỏ ý định còn muốn khuyên Thiệu Tuấn đi xem mắt, thỉnh thoảng còn bên cạnh nhắc nhở.
“A Tuấn, con còn nhớ dì Lý hàng xóm không? Con gái dì ấy là bạn học của con khi bé, trước đây đi học trọ bên ngoài, nghe nói gần đây trở về, các con là bạn học, không có việc gì thì nên liên lạc với nhau đi.”
“A Tuấn, nếu con không có việc gì thì đi vài vòng, tham gia họp lớp, gặp gỡ bạn cũ cho thoải mái.”
“A Tuấn, ngày hôm qua trên đường mẹ gặp vợ thầy giáo dạy cấp ba của con, cô ấy đã biết con nghỉ phép cho nên mẹ thấy con nên đến thăm họ mới phải? Đúng rồi, con gái cô ấy đi du học mới về, tình cảm của hai đứa lúc trước cũng khá tốt, rãnh rỗi nên đến thăm một chút, thầy giáo Lý lúc trước cũng không phải rất quan tâm tới con sao?”
Buổi tối trong phòng khách, vốn là Thiệu Tuấn cúi đầu ăn cơm nghe vậy chợt sửng sốt, đôi đũa cầm trong tay đột nhiên cứng đờ, chậm rãi ngẩng đầu lên, “Cô ấy ở đâu? Cô ấy có ở nhà không?”
Ở phía đối diện, sắc mặt mẹ Thiệu vui vẻ, nói: “Ở nhà chứ còn ở đâu nữa, vợ thầy ấy còn nói thầy ấy đến bây giờ vần luôn nhắc đến con, ngày mai có rãnh rỗi, con nên đi thăm họ một chút.”
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian